Chương 1310: Bờ Bên Trái

Vòng xoáy này lại giống như thời không hắn sáng tạo trước đó, ở dưới sự khuếch tán không ngừng, lại trực tiếp xuyên qua tất cả. Bên trong, lộ ra... một sông dài mênh mông!

Sông dài thời không!

Bóng người Bạch Tiểu Thuần mang theo tiếng cười, một bước đi vào bên trong sông dài thời không. Theo bóng dáng biến mất, giọng nói của hắn, từ trong sông dài thời không này truyền ra, vang vọng tinh không, vang vọng thời không, thật lâu không tiêu tan. - Một niệm thành biển cả, một niệm hóa ruộng dâu, một niệm chém nghìn ma, một niệm giết vạn tiên... Duy nhất niệm của ta... vĩnh hằng.

Sông dài thời không, là một sông lớn dường như tồn tại một chỗ không gian khác. Nói cho đúng, nước tạo thành sông này, là do vô số hình ảnh thời không tạo thành, ẩn chứa cuộc đời của vô số người. Hình như ở bên trong con sông lớn này, có thể nhìn thấy được từng đoạn ngắn của mỗi người, từ khi sinh ra đến khi chết đi.

Sau khi bước vào, Bạch Tiểu Thuần đứng ở bên bờ. Hắn đứng ở nơi đó, giống như đang đợi cái gì. Thần sắc của hắn bình tĩnh, nhìn nước sông phía xa.

Không bao lâu, theo tiếng nước truyền đến, cuối cùng lại từ phía xa có một chiếc thuyền, chậm rãi lướt sóng tới. Sau khi nhìn thấy được chiếc thuyền này, thần sắc Bạch Tiểu Thuần vẫn vậy, ánh mắt rơi vào trên thân người chèo thuyền đang đong đưa mái chèo nhỏ trên thuyền.

Người chèo thuyền này mang theo mũ, theo thuyền tới gần Bạch Tiểu Thuần. Sau khi chậm rãi dừng lại, người chèo thuyền ngẩng đầu, lộ ra gương mặt già nua. Ở thời điểm nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trên mặt hắn cũng hiện lên vẻ tươi cười. - Đạo hữu, mời lên.

Bạch Tiểu Thuần nhìn lão già, dần dần cười, gật đầu, một bước đi lên thuyền. Sau khi lão già kia đong đưa mái chèo nhỏ, chiếc t thuyền theo sông dài thời không, chậm rãi di chuyển về phía xa.

Thời gian từng chút một trôi qua. Không biết qua bao lâu, người chèo thuyền lão già không nói gì, Bạch Tiểu Thuần cũng trầm mặc không nói đứng ở mũi thuyền, nhìn mặt nước, nhìn cuộc đời của vô số người. Truyền đến bên tai, là tiếng nước do mũi thuyền rẽ mặt nước hình thành, âm thanh giống như mang theo thời gian khác nhau, rất đặc biệt, cũng rất êm tai. - Chúng ta đã gặp mặt.

Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên nói.

- Nếu như cách thời không giảng đạo một lần, cũng coi như là gặp, vậy lão hủ quả thật đã từng gặp đạo hữu.

Lão già chèo thuyền ngẩng đầu liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, vừa cười vừa nói.

sư tôncủa

Bạch Tiểu Thuần cũng cười. Lần đầu tiên khi hắn nhìn thấy được lão đầu này, hắn đã biết đối phương là ai. Lão đầu này, chính là chủ nhân của chí bảo cát chảy, cũng chính là Đạo Trần cùng Đạo Phàm đổi tên thành Nghịch Phàm, vị cường giả hóa thành thời gian kia. - Không biết đạo hữu tới có chuyện gì?

Lão già chèo thuyền vừa đảo mái chèo nhỏ, vừa nói.

- Kéo ra một đóa hoa, hoa vĩnh hằng.

Bạch Tiểu Thuần không quay đầu lại, nhìn nước sông, khẽ mở miệng nói.

- Vậy ngươi phải lựa chọn thật tốt.

Lão già chèo thuyền nghe vậy cười ha ha một tiếng, nhưng tiếng cười kia vừa truyền ra, Bạch Tiểu Thuần giơ tay phải lên hư không chộp một cái. Một viên Phát Tình Đan xuất hiện ở trong tay hắn.

Khi nhìn thấy được Phát Tình Đan này, trong nháy mắt, tiếng cười của lão già chèo thuyền thoáng ngừng lại, chợt ngậm miệng lại. Trong lòng hắn đã phiền muộn. Trên thực tế trước đó hắn nhìn như bình tĩnh, nhưng ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần tiến đến, trong lòng từ lâu đã dâng lên sóng lớn ngập trời.

Hắn tự nhiên nhận ra được Bạch Tiểu Thuần. Nơi này là sông dài thời không. Hắn hóa thành thời gian, biết được mọi chuyện. Nhưng hết lần này tới lần khác khi nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt hắn lại trên người Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể nhìn thấy được hình ảnh đánh một trận cùng Nghịch Phàm. Về phần mọi thứ sau đó, hắn cuối cùng lại không nhìn thấy được!

Điều này khiến cho tim hắn đập thình thịch một cái. Sau khi cẩn thận quan sát, nội tâm của hắn giống như muốn sụp xuống, không có cách nào tin tưởng, đồng thời còn cố nén hoảng sợ.

Hắn mơ hồ đoán được, tu vi của Bạch Tiểu Thuần trước mắt này, sợ là đã đến trình độ không thể miêu tả. Cả đời này của hắn từ trước đến nay chưa từng nghĩ tới, thế gian... còn ai có thể đạt được trình độ như vậy.

Giống như đại năng chí tôn, lấy tu vi hiện tại, luyện chế ra Phát Tình Đan... Cho dù là hắn trở thành bước thứ tư, cũng không dám đi ăn.

Nếu như đan khác thì cũng thôi. Nhưng Phát Tình Đan... loại thuốc này đoạt thiên địa tạo hóa, uy lực to lớn, khó có thể hình dung!

- Tự nhiên sử dụng Phát Tình Đan tới uy hiếp, không muốn nghe ta nói, ta không nói nữa, cần gì một lời không hợp liền mượn đan.

Trong lòng lão già nói thầm, không dám tiếp tục mở miệng. Đầu hắn buồn bực, đảo mái chèo, dần dần, ở trong sông dài thời không này, đi tới một chỗ khu vực... tràn ngập vô số hoa vĩnh hằng!

Bên trong một mảnh nước sông này, lại có vô số hoa vĩnh hằng. Trên mỗi một đóa hoa vĩnh hằng, hình như đều có vết tích cùng hình ảnh của thời gian, có ảm đạm, có rõ nét.

Hoa vĩnh hằng, năm cánh hoa, năm loại màu sắc, nở rộ ở bên trong nước sông, tản ra từng trận mùi thơm ngát. Nơi nhị hoa lại là quầng sáng. Mơ hồ có thể nhìn thấy được, hình như ở nơi đó, có hai con mắt nhắm lại.

Thậm chí thi thoảng, còn có thể nhìn thấy được ở trên mỗi một đóa hoa vĩnh hằng, đều có một con rùa nhỏ thường lui tới. Bộ dạng chui tới chui lui, nhiều lần dường như cũng quá tham ăn muốn đi cắn một cái cánh hoa.

Ở trong rất nhiều hoa vĩnh hằng này, có hai đóa hoa nổi bật nhất. Mặc dù là ở trong vô số hoa vĩnh hằng này, chúng cũng bị Bạch Tiểu Thuần liếc mắt phát hiện ra! - Bên trong thời gian sông dài, vốn chỉ là dựa theo quỹ tích suốt đời của sinh linh, hóa thành vô số đoạn ngắn. Nhưng bởi vì bản thân hoa vĩnh hằng đặc biệt, cho nên ở chỗ này, lại giống như chạm tới trình độ nửa bước bước thứ năm, tồn tại vô số khả năng, hình thành vô số hoa vĩnh hằng. Mỗi một đóa hoa đều đại biểu cho một loại số phận. Ngươi lựa chọn cái nào?

Lão già chèo thuyền cho tới giờ khắc này mới vội ho một tiếng mở miệng nói. Đồng thời hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

- Ta đều muốn!

Bạch Tiểu Thuần nhìn những hoa vĩnh hằng đó, chậm rãi mở miệng.

Lão già theo bản năng muốn trừng mắt. Nhưng nghĩ tới tu vi của Bạch Tiểu Thuần cùng với Phát Tình Đan này, hắn lại hít một hơi thật sâu, cố gắng tự nói với mình phải tỉnh táo. Sau đó, hắn cười khổ nói. - Ta không ngăn cản được ngươi, nhưng như vậy... có ý nghĩa sao?

Bạch Tiểu Thuần trầm mặc. Hắn biết làm như thế thực sự không có ý nghĩa. Lúc này ánh mắt hắn đảo qua ở trên từng đóa hoa vĩnh hằng này. Thật sự giống như lời của lão già chèo thuyền, bên trong mỗi một đóa hoa vĩnh hằng, đều một khoảng thời gian tiết điểm.

Có khi là lúc hắn ở Linh Khê Tông. Có khi là ở Huyết Khê Tông. Còn có khi là hắn ở trong Man Hoang. Cũng không ít là chuyện phát sinh trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, sau khi thế giới Thông Thiên tan vỡ.

Mỗi một đóa hoa, đều đại biểu cho tiết điểm khác nhau, số phận khác nhau. Lựa chọn như thế nào, lấy một đóa hoa nào ra, vậy phải xem chính hắn.

Lão già chèo thuyền không giục. Trên thực tế hắn là không dám giục. Lúc này, sau khi nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, hắn tùy ý ngồi ở một bên, không biết lấy từ nơi nào ra một bầu rượu, uống.

Sau một hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần thu hồi ánh mắt, nhìn về phía ở trong vô số vĩnh hằng hoa này, hai đóa rất sáng chói rõ nét. hai đóa hoa vĩnh hằng này, một trái một phải, phân biệt rõ ràng.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, nhìn về phía đóa hoa vĩnh hằng bên trái này, thần niệm còn tản ra, giống như cùng đóa hoa này, dung hòa với nhau. Trong nháy mắt trong đầu của hắn, lại hiện lên một cảnh tượng.

Trong hình ảnh, là dưới làng Mạo Nhi Sơn. Lúc này phụ lão hương thân trong thôn, mỗi người đều ở vị trí cửa thôn, nhìn người thiếu niên đứng ở cửa thôn này.

Người thiếu niên này mắt rất sáng, quần áo chất phác, da trắng non, vóc dáng không cao. Vừa nhìn chính là hài tử dáng vẻ tốt. Chỉ có điều lúc này trong ngực nhô ra. Có thể nhìn thấy được có một vài tay nắm của búa dao làm bếp, từ bên trong y phục lộ ra, khiến cho toàn thân hắn thoạt nhìn có chút không phù hợp.

Bạch Tiểu Thuần yên lặng nhìn người thiếu niên kia. Hình ảnh này trùng khớp cùng trí nhớ của hắn. Hắn hiểu rõ, tiết điểm của đóa hoa vĩnh hằng này, là tất cả trở lại thời điểm ban đầu, trở lại nguyên điểm. - Các phụ lão hương thân, ta muốn đi tu tiên, nhưng ta luyến tiếc các ngươi.

Trên gương mặt của người thiếu niên lộ ra cảm giác không muốn.

- Tiểu Thuần, cha nương ngươi đi sớm. Ngươi là một... hài tử tốt! Lẽ nào ngươi không muốn trường sinh sao? Trở thành tiên nhân có thể trường sinh, có thể sống cực kỳ lâu. Đi thôi, chim ưng non lớn lên, luôn luôn có một ngày nào đó bay ra ngoài. - Ở bên ngoài gặp phải bất cứ chuyện gì, cũng phải kiên trì. Đi ra khỏi làng, cũng không cần trở về. Bởi vì con đường của ngươi ở phía trước!

Các hương thân ở bốn phía xung quanh đều khuyên bảo. Vị thôn trưởng kia còn đi tới vỗ nhẹ vào bả vai của người thiếu niên, vẻ mặt cổ vũ. Người thiếu niên hình như cũng nhận được cổ vũ nhiều, trong mắt chậm rãi kiên định, cuối cùng nặng nề gật đầu. Hắn liếc mắt thoáng nhìn hương thân ở bốn phía xung quanh, xoay người bước nhanh, dần dần đi ra khỏi làng.

Mắt thấy người thiếu niên rời đi, mọi người trong thôn đều kích động. Có người còn run rẩy chảy nước mắt,

- Trời xanh có mắt. Bạch Thử Lang này, hắn cuối cùng... cuối cùng cũng đi. Là ai nói cho hắn biết, ở gần đây nhìn thấy được tiên nhân? Ngươi vì làng lập được công lớn! - Ngày hôm nay mừng năm mới!

Thời điểm tiếng hoan hô, tiếng đập la không ngừng truyền ra, bỗng nhiên, người thiếu niên chỗ cửa thôn ban đầu vốn đã rời đi, cuối cùng lại nhanh chóng chạy trở về. Sau khi bước vào làng, trong mắt hắn kiên định, vội ho một tiếng. - Ta nghĩ xong. Ta không đi, ta là nghiêm túc. Ta không đi làm tiên nhân!

Tất cả hương thân trong thôn, đều há hốc mồm, ngơ ngác nhìn người thiếu niên. Còn có mấy người trong tay cầm chiêng trống không chắc, ầm một tiếng rơi trên mặt đất...

Bạch Tiểu Thuần nhìn cảnh tượng như vậy, trên mặt không tự chủ được mỉm cười. Hình ảnh trước mắt, chậm rãi tiêu tan. Cho đến sau khi không thấy bóng dáng, Bạch Tiểu Thuần thu hồi ánh mắt nhìn về phía hoa vĩnh hằng bên trái. - Nguyên điểm...

- Tất cả trở về nguyên điểm, là một giai đoạn rất tốt, lại giống như mang theo ký ức đi trải qua cuộc sống một lần nữa. Như vậy, ngươi vừa không cần lo lắng bị nghiệt đồ này của ta đoạt xác, mang đến phiền toái cho ngươi, lại có thể đi hoàn thành viên mãn rất nhiều tiếc nuối trong đời.

Lão già trên thuyền uống một hớp rượu, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

- Người trên thế gian có quá nhiều tiếc nuối. Vì trước kia tuổi nhỏ, đã không thể biết qua, trong lúc vô ý làm thương tổn hoặc mất đi rất nhiều. Nếu như cuộc sống có thể làm lại một lần, có lẽ sẽ càng hoàn mỹ hơn. - Ngươi lựa chọn cái này, rất tốt.

Lão già than khẽ một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ hồi ức, giống như cho dù hóa thành một phần của thời gian, đối với hắn mà nói, trong cuộc sống vẫn có một ít hồi ức, tràn ngập tiếng thở dài.

Bạch Tiểu Thuần không nói gì. Hắn đứng ở đầu thuyền, từ từ nhắm hai mắt, hình như đang suy nghĩ, đang suy tư lời của lão nhân nói. Cũng giống như là đang nhớ lại cuộc đời này của mình.

Hồi lâu, khi lão già đã uống cạn một bầu rượu xong, Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, không nói gì. Trong thần sắc hắn lộ ra ánh sáng thâm thúy khiến người ngoài xem không hiểu. Hắn nhìn về phía hoa vĩnh hằng phía bên phải cũng tiên diễm vô cùng.

Ở trong nháy mắt hắn nhìn về phía đóa hoa vĩnh hằng này, trong đầu Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hình ảnh nữa. Hình ảnh này không ngừng phóng đại, cuối cùng chiếm tất cả thức hải của hắn. Hắn thấy rõ ràng, thế giới trong hình ảnh.

Lần này, Bạch Tiểu Thuần không giống như người ngoài cuộc, mà là dung nhập thần thức, dường như thật sự quay về đến trong một thời gian tiết điểm nơi này.

Ở đây không còn là chuyện cũ nguyên điểm. Tinh không mặc dù tối tăm, nhưng lại có vô số ánh sao lập lòe. Những tinh quang này, là trong cuộc chiến giữa Bạch Tiểu Thuần cùng Nghịch Phàm năm đó, thắp sáng thế giới đổ nát.

Thời khắc tiết điểm thời gian này chính là trong chớp mắt Diệt Thánh tử vong này. Chỉ có điều ở Diệt Thánh này, cũng không thành công mở ra thời gian sông dài, ở trong tiếng nổ lớn của vòng xoáy này, sắp tới chớp mắt mở ra thời gian sông dài, ý huyền diệu do bản nguyên vĩnh hằng hóa thành trong tinh không, trong nháy mắt tới gần, đã chỉ Diệt Thánh còn lại có đầu, giống như lau đi, trực tiếp xóa đi!

Chỉ có giọng nói của hắn, mang theo tiếc nuối cùng tiếng thở dài vô tận, vang vọng ở trong tinh không.

- Chung quy, vẫn bị thất bại...

Sau khi xóa đi, Diệt Thánh tiêu hao tất cả, bao gồm bảo của ba đại đạo vực hình thành vòng xoáy, cũng dần dần dừng lại. Điều này mơ hồ muốn xuất hiện thời gian sông dài, lúc này cũng từ từ mơ hồ, theo vòng xoáy không xoay tròn nữa, từ từ biến mất không thấy bóng dáng.

Tiên Vực Vĩnh Hằng mặc dù tràn ngập vết nứt, bộ dạng gần như tan vỡ chia năm xẻ bảy, nhưng chung quy vẫn giữ lại. Trên đó chúng sinh cùng với đám người Tống Quân Uyển, Chu Tử Mạch, Hầu Tiểu Muội, đều từ trong nguy cơ sinh tử này khôi phục.

Từ khóa :

nhất niệm vĩnh hằng chương 1310

nhất niệm vĩnh hằng dịch chương 1310

nhất niệm vĩnh hằng dịch

truyện dịch

nhất niệm vĩnh hằng cohet.vn