Chương - 16: Vẻ phong tình của một kiếm kia

Lâm Phong, một tên đệ tử ngoại môn đeo mặt nạ không biết tên có tu vi Khí Vũ cảnh tầng tám, tu luyện võ kỹ Cửu Trọng Lãng và Kinh Lôi kiếm pháp.

Cảnh Hạo, tu vi Khí Vũ cảnh tầng chín đỉnh phong, thực lực hơn hẳn đại đa số đệ tử ngoại môn, xếp hạng sáu, chiến tích huy hoàng nhất là một người một kiếm đánh vại ba gã võ tu Khí Vũ cảnh tầng chín.

Thực lực hoàn toàn không cân bằng, nhưng Lâm Phong lại đánh lui Cảnh Hạo, đánh chết tên Khương Hoài mà Cảnh Hạo bảo vệ ngay trước mặt mọi người, không khác gì cho Cảnh Hạo ăn một cái bạt tai, ngay khi mọi người chờ Lâm Phong nhận lấy lửa giận của Cảnh Hạo thì Lâm Phong lại chủ động bước lên Sinh Tử đài, tự cao tự đại khiêu chiến Cảnh Hạo.

- Có lẽ hắn biết Cảnh Hạo sẽ không bỏ qua cho hắn nên mới quyết tử chiến đến cùng.

Mọi người thầm nghĩ, dù sao Lâm Phong chỉ là võ tu Khí Vũ cảnh tầng tám, kém Cảnh Hạo quá xa.

Lúc này sắc mặt Cảnh Hạo lúc xanh lúc trắng, cảm thấy vô cùng nhục nhã. Từ khi y đến Vân Hải tông đến nay, chưa từng bị nhục nhã như hôm nay.

- Ngươi đã chủ động muốn chết thì ta thành toàn ngươi.

Cảnh Hạo hận Lâm Phong tận xương tủy, thấy Lâm Phong dùng Kinh Lôi kiếm pháp thì y hiểu được, Lâm Phong không lừa y, Cảnh Phong nhất định là bị kẻ này giết.

Lâm Phong không chỉ giết đệ đệ của y mà còn nhục nhã y.

Bước lên Sinh Tử đài, kiếm khí hùng mạnh phóng ra, một kiếm ảnh hư ảo sau lưng Cảnh Hạo chỉ thẳng trời cao, đúng là Kiếm Vũ Hồn của y.

- Cảnh Hạo thế nhưng lại trực tiếp sử dụng Vũ Hồn, xem ra hắn ta muốn hoa lệ đánh chết đối phương.

Mọi người lập tức hiểu ra ý đồ của Cảnh Hạo, y muốn chứng minh sự hùng mạnh của mình với mọi người.

- Xuất kiếm đi, ta nhường ngươi ba kiếm.

Cảnh Hạo cầm kiếm đứng đó, rất có phong phạm của chuyên gia kiếm thuật.

Lâm Phong cười lạnh, dùng Phù Quang Lược Ảnh, thân hình lóe lên, trường kiếm trong tay tỏa ra vô số bóng kiếm. Những bóng kiếm này tới trước mặt Cảnh Hạo thì lại hóa thành một kiếm, vang lên tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc.

- Thật mạnh, đã tu luyện Kinh Lôi kiếm pháp đến cảnh giới này rồi.

Mọi người nghe được tiếng sấm nổ thì hoảng sợ nhìn nhau, đây hoàn toàn có thể so với tiếng sấm chân chính, có thể tưởng tượng ra lực bộc phát của nó sẽ mạnh cỡ nào.

Vẻ khinh miệt biến mất trong mắt Cảnh Hạo, một kiếm này đủ để y coi trọng.

Trường kiếm ong ong kêu, kinh lôi hết đợt này đến đợt khác, bóng kiếm hiện lên, lực bộc phát mạnh mẽ lại không thể đẩy được bóng kiếm của Cảnh Hạo dù chỉ nửa bước.

- Một kiếm!

Hóa giải kiếm này, Cảnh Hạo đếm.

Lâm Phong không hề rối loạn, vẫn kiên định như cũ, tiếng sấm cuồn cuộn liên miên không dứt, kiếm thứ hai mang theo tiếng sấm điên cuồng đánh ra.

Cảnh Hạo vẫn chỉ thủ chứ không tấn công như trước, bóng kiếm uyển chuyển như màn nước chuẩn bị nghênh đón tất cả công kích.

Nhưng đúng lúc này, một kiếm cuồng bá của Lâm Phong sắp tới trước người Cảnh Hạo thì Lâm Phong đột nhiên buông kiếm ra, trường kiếm theo tiếng sấm cùng phi tới, lại đột phá được màn kiếm của Cảnh Hạo.

- Hắn đang làm gì vậy?

Mọi người thấy chiêu này thì đều ngơ ngẩn, một kiếm này của Lâm Phong toàn bộ sức mạnh được rót lên thân kiếm, tăng cường uy lực của nó để kiếm đột phá phòng ngự của Cảnh Hạo, nhưng nếu Cảnh Hạo đỡ kiếm này thì chẳng phải là hắn sẽ mất luôn cả kiếm sao, đây đúng là đấu pháp ngu ngốc.

Sau giây lát thất thần ngắn ngủi, Cảnh Hạo cũng cười, quả nhiên muốn chết.

Lui ra sau, Cảnh Hạo thu trường kiếm lại, ở trước người lại bay lên một mảng bóng kiếm.

Nhưng khi phóng kiếm ra rồi, Lâm Phong cũng nhanh chóng chạy tới phía Cảnh Hạo, nhanh như phù quang.

- Hai kiếm.

Cảnh Hạo thấy Lâm Phong đến gần thì không hề hoảng hốt, lạnh nhạt đếm tiếp. Mà khi y vừa dứt lời thì thanh kiếm Lâm Phong bắn ra cũng đã vô lực rơi xuống, mà Lâm Phong đã đến.

- Muốn chết.

Một kiếm kinh lôi đâm ra, tiếng sấm phá không, Lâm Phong đã mất kiếm nên muốn công kích gần người, như vậy Cảnh Hạo cũng không cần đếm kiếm thứ ba nữa. Kiếm này, y sẽ lấy mạng Lâm Phong.

Nhưng lúc này Cảnh Hạo lại nghe Lâm Phong nói ra hai chữ, hai chữ rất đơn giản nhưng đã đủ.

Hai chữ này rơi xuống như là hô ứng với tiếng sấm, một tia chớp xẹt qua mắt đám người, ánh sáng rực rỡ như dừng lại trong con ngươi mọi người, chỉ là một thoáng rồi biến mất không thấy gì nữa.

Yết hầu Cảnh Hạo mấy máy, y dường như hiểu được hàm nghĩ của hai chữ này. Cả đời này, y nghe được hai chữ cuối cũng, cũng đủ.

- Ba kiếm.

Những lời này được nói ra từ miệng Lâm Phong, lúc này hắn quay lưng về phía Cảnh Hạo, tiếng nói không lớn nhưng trong không gian yên tĩnh này mọi người lại nghe được rõ ràng. Kèm theo tiếng của hắn, thân thể Cảnh Hạo cũng rầm rầm ngã xuống.

Mọi người trợn tròn mắt, không thể tin tưởng được, Cảnh Hạo đã thua?

Lâm Phong, hắn làm thế nào mà được?

- Bạt Kiếm thuật.

Ở trong đám người quan sát có cả đệ tử nội môn, bọn họ nhìn ra tia chớp vừa rồi chính là kiếm quang, chỉ là vì kiếm quang này quá nhanh cho nên mới trông như tia chớp xẹt qua bầu trời, thậm chí nhiều người còn không nhìn rõ nó là cái gì.

Đoàn người nổ tung, tất cả đều nghị luận, nghị luận một kiếm rực rỡ phá không kia.

Cảnh Hạo, đệ tử xếp hạng sáu trong đám đệ tử ngoại môn đã bị ba kiếm của Lâm Phong đánh bại, mà kết quả của thua là tử vong.

- Hắn là ai thế?

Đây là thắc mắc của tất cả mọi người, khiêu chiến vượt cấp, mà lại còn là khiêu chiến vượt cấp với kẻ xuất sắc Cảnh Hạo, võ tu Khí Vũ cảnh tầng chín, Lâm Phong tuyệt đối là thiên tài. Trận chiến này đủ để danh chấn Vân Hải tông.

Lúc này, ở trên hạp cốc cũng có vô số người nghị luận kiếm vừa rồi của Lâm Phong.

Một gian lầu các dựa vào hạp cốc, một lão già mỉm cười, khẽ nói:

- Nhuyễn kiếm, thì ra là tiểu tử đó, khó trách dám tu luyện Bạt Kiếm thuật, tiểu tử này có thiên phú thật cao!

Lão già này đúng là người canh giữ Tinh Thần các. Phong Vân hạp là nơi đệ tử tông môn rèn luyện, theo trình độ nhất định mà thể hiện thực lực của đệ tử Vân Hải tông, bởi vậy lúc này lão nhân lúc rảnh rỗi ngồi xem, không ngờ lại thấy được một màn như vậy trên Sinh Tử đài. Lâm Phong sử dụng nhuyễn kiếm mà lão tặng, sao lão lại không biết Lâm Phong là ai.

Ngoài lão già ấy, Tĩnh Vân và Hàn Man ra thì còn có một người nhận ra Lâm Phong, người kia là Quách Hải, đúng là kẻ dùng cái chết của Cảnh Phong để uy hiếp Tĩnh Vân, kết quả là bị Lâm Phong dùng một chiêu đánh cho bị thương. Vì thế gã tìm Cảnh Hạo, nhớ kỹ ba người Lâm Phong rồi tìm được bọn họ ở trong Phong Vân hạp, sau đó bày ra mưu kế để đẩy đám người Lâm Phong vào chỗ chết.

Quách Hải thấy Lâm Phong giết được cả Cảnh Hạo thì khiếp sợ trong lòng, vội len lén chuồn đi.

- Giờ mới chạy, có phải là hơi chậm rồi không.

Lâm Phong đã sớm chú ý tên Quách Hải trốn sau lưng Cảnh Hạo này, thấy đối phương muốn chạy nên lạnh lùng nói một tiếng.

Quách Hải khựng người lại, cảm thấy sống lưng lạnh lẽo.

Nghe được tiếng bước chân ở đằng sau, Quách Hải xoay người lại, cố gắng cười mà trông còn khó coi hơn cả khóc.

- Không liên quan đến ta, ta không làm gì cả.

- Thật không?

Lâm Phong cười lạnh, không hề che dấu sát ý.

- Đây là Phong Vân hạp, không phải Sinh Tử đài.

Cảm nhận được sát ý của Lâm Phong, Quách Hải run run nói.

- Ta biết.

Lâm Phong lạnh nhạt nói, đánh ra Cửu Trọng Lãng, trực tiếp đánh lên người Quách Hải. Quách Hải thậm chí không thể nào phản kháng, đối phương có thể giết được cả Cảnh Hạo, gã phản kháng có tác dụng sao?

Lâm Phong giơ tay nhắc Quách Hải lên, sau đó quay người lại đi lên Sinh Tử đài, quẳng Quách Hải xuống đất rồi nhân tiện nhặt thanh trường kiếm trên mặt đất lên.

- Giờ ngươi đã ở trên Sinh Tử đài rồi.

Ánh mắt mọi người lại cứng lại, không nói gì nhìn Lâm Phong, kẻ này thật ngoan độc.

- Không phải ta tự đi lên, ngươi phá quy định của tông môn, ngươi dám phá quy định của tông môn.

Quách Hải không nghĩ rằng Lâm Phong lại làm như thế, sự sợ hãi vì tử vong sắp đến khiến cả người gã run rẩy.

Kiếm quang lóe lên, âm thanh của Quách Hải dừng lại.

- Tông môn thật sự có quy củ không?

Lâm Phong muốn nói nhưng hắn lại không nói ra những lời này.

Nếu tông môn thực sự có quy tắc thì Liễu Phỉ có dám trực tiếp bắn tên giết hắn không? Nếu tông môn thực sự có quy tắc thì đệ tử nội môn Dư Hạo có dám chém ra một kiếm tất giết với hắn không? Quy củ vĩnh viễn là chết, nó chỉ được đặt ra cho một bộ phận người, khi thực lực ngươi đủ mạnh, thiên phú đủ cao, với ngươi mà nói thì có một số quy củ cũng không phải là quy củ.

Lâm Phong vốn không phải người hiếu sát, mà ngược lại, ở thế giới trước kia, giết người là tội chết, nhưng đi vào thế giới này, năm lần bảy lượt có người muốn giết hắn vì cái lý do không gọi là lý do, thậm chí còn chẳng có lý do gì. Điều này khiến Lâm Phong hiểu được, đây là thế giới của kẻ mạn, thế giới lạnh lùng, vì vậy với những kẻ muốn mạng hắn, hắn sẽ không chút lưu tình mà vung thanh kiếm sát phạt. Ngươi không giết người, người sẽ giết ngươi.

Lâm Phong bước đến trước trước người Hàn Man, chỉ thấy Hàn Man lại nhếch miệng cười với hắn rồi nói:

- Ta vẫn tin ngươi có thể làm được.

- Ta cũng vậy.

Lâm Phong cũng nở nụ cười rồi cõng Hàn Man lên lưng, nháy mắt ra hiệu cho Tĩnh Vân rồi rời đi dưới ánh mắt chăm chú của mọi người.

Từ khóa :

tuyệt thế vũ thần chương - 16

tuyệt thế vũ thần dịch chương - 16

tuyệt thế vũ thần dịch

truyện dịch

tuyệt thế vũ thần cohet.vn