Chương 10: Của đi thay người

Tuy nhiên Dương Khai cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Nơi này là Ô Mai trấn, cách Lăng Tiêu các gần như vậy, các đệ tử xuống đây vui chơi một chút cũng là chuyện bình thường.

Không lâu sau, Dương Khai đã đi đến hàng gạo của Hà thị. Hàng gạo chiếm hai gian phòng ở bên đường, làm ăn buôn bán rất phát đạt, một tiểu nhị chạy ra chạy vào bận rộn không ngừng, ông chủ hàng gạo đang tính toán ở trên quầy, bà chủ cũng đang chào hỏi khách hàng.

Đợi một hồi lâu, người đến mua gạo dần dần ít đi, lúc này Dương Khai mới đi vào bên trong.

- Bà chủ.

Dương Khai chào hỏi một tiếng, bà chủ độ chừng hơn bốn mươi tuổi ngẩng đầu lên nhìn, liền mỉm cười:

- Tiểu huynh đệ, lại đến mua gạo à.

- Vâng.

Dương Khai lập tức đi đến chỗ túi gạo lức rẻ nhất trước mặt, chỉ vào túi gạo, nói:

- Cho ta một túi.

Bà chủ đáp một tiếng, vừa lấy túi vải đựng gạo, vừa làu bàu:

- Tiểu huynh đệ, mỗi tháng ngươi đến mua một lần, như thế này đủ ăn sao?

Dương Khai nói:

- Cơ bản là đủ.

- Nói dối!

Bà chủ liếc mắt nhìn Dương Khai,

- Nhìn ngươi xem, chân tay gầy yếu như vậy, nếu không phải là do ăn không đủ no thì còn là gì nữa?

Dương Khai cười xấu hổ:

- Ta cũng lên núi săn thú, vì vậy cũng không đói.

Ông chủ đang chuyên tâm tính sổ sách trên quầy không ngẩng đầu lên mà nói:

- Bà nó à, bên kia có ít gạo cũ, để đó cũng chẳng làm gì, đem cho tiểu huynh đệ này đi.

- Tất cả nghe theo chủ nhà.

Bà chủ cười đáp.

- Như vậy sao được, các người cũng là buôn bán kinh doanh nhỏ thôi mà.

Dương Khai vội vàng xua tay.

Bà chủ sầm nét mặt:

- Có gì mà không được, đằng nào số gạo cũ ấy cũng sinh mọt, bán cũng không được. Ông chủ cũng nói rồi, gạo có mọt vẫn có dinh dưỡng hơn gạo trắng. Đợi chút, ta đi lấy cho ngươi.

Vừa nói, vừa đi ra phía sau.

Dương Khai cảm giác lẫn lộn, cũng không biết nên nói như thế nào. Thời gian này, đến đây mua gạo, ông chủ và bà chủ đều tốt bụng đưa thêm cho mình một chút, hơn nữa họ cũng tìm cớ này cớ nọ, chẳng hạn như gạo có mọt. Thật ra đó toàn là loại gạo trắng tốt nhất. Điều này khiến cho Dương Khai cảm thấy chua xót khi đã nghĩ rằng trên thế gian này không còn tồn tại chân tình nữa.

- Cảm ơn Hà thúc!

Dương Khai run run nói.

Ông chủ ngẩng đầu lên cười:

- Một thân một mình, ai mà không có lúc nghèo túng? Sau này nếu đói, cứ đến đây, hàng gạo của chúng ta thứ khác thì không nhiều, nhưng gạo thì cũng đủ ăn.

- Vâng.

Dương Khai cúi đầu. Trên đời này vẫn còn có người tốt như vậy sao.

Trong lúc đang cảm xúc bùi ngùi, lại có hai người đến hàng gạo, tiểu nhị ở trong quán nhiệt tình chào đón, còn chưa kịp mở miệng nói, thì đã bị một người trong số đó đá ngã lăn xuống đất.

- Chao ôi…

Tiểu nhị ca ngã phịch xuống đất, lần ngã này thật đau, hồi lâu mà vẫn không đứng lên được.

- Sao vậy?

Ông chủ Hà vội vàng từ chỗ quầy chạy tới, Dương Khai cũng đỡ tiểu nhị lên, nhìn về phía hai người đó. Chỉ thấy hai người đó mặt đầy sát khí, trong đó có một người sắc mặt trắng xanh, tay ôm bụng, có vẻ là vô cùng suy yếu, người còn lại thì đang đỡ lấy y, đúng là eo gấu lưng hổ, chính là người đã đạp tiểu nhị một cước.

- Ai là ông chủ?

Người đang đỡ hét to lên.

- Là ta, là ta.

Ông chủ Hà khẩn trương đáp. Ông chỉ là một thương hộ bình thường, trước mặt là hai tên mặt hằm hằm sát khí, đao kiếm dắt lưng, tỏ vẻ hung ác, vừa nhìn là biết không dễ đối phó này, nào dám đón tiếp không chu đáo.

- Rất tốt, ông chủ này lòng dạ hiểm độc, không ngờ lại bán gạo có độc cho huynh đệ ta, ngươi xem huynh đệ ta bây giờ đi, một thân thể cường tráng sau khi ăn gạo của ngươi thì biến thành như vậy đây. Huynh đệ ta ngày thường đánh quyền mãnh hổ đều không nói chơi, nhưng bây giờ thì đang bất tỉnh nhân sự. Ông chủ này lòng dạ hiểm độc, chỉ vì kiếm tiền, thực là coi mạng người như cỏ rác.

Sau một hồi tức giận quở mắng, dọa cho ông chủ Hà sợ tới mức mặt mày xám ngoét:

- A, làm sao có thể, làm sao có thể như vậy được?

Người đó lại quát lên:

- Ta làm sao biết được? Huynh đệ của ta sáng nay đến chỗ ngươi mua gạo, nấu một nồi cháo, sau khi ăn xong thì thành ra thế này, may mà lúc đó ta chưa ăn, không thì cũng xuống dưới hoàng tuyền cùng với huynh đệ của ta luôn rồi.

Trán ông chủ Hà đổ mồ hôi lạnh, không ngừng lấy ống tay áo lên lau, miệng nói:

- Vị tráng sỹ, trong chuyện này e là có gì đó hiểu lầm.

- Hiểu lầm? Hiểu lầm cái mẹ ngươi! Nếu như không phải là ăn gạo của ngươi, thì huynh đệ ta có ra nông nỗi này không?

Tên kia không chút nhượng bộ gào lên đầy căm phẫn.

Dương Khai thờ ơ lạnh nhạt chỉ đứng quan sát. Bản tính của ông chủ Hà như thế nào, Dương Khai lại không hiểu rõ sao. Luôn luôn giúp đỡ, cho không những đồ vật của mình, người tốt như vậy sao có thể làm việc đó được? Không nói đến việc ông chủ Hà căn bản không phải là người lòng dạ hiểm độc như vậy, cho dù là có lòng dạ hiểm độc, thì cũng không thể tự mình bán gạo có độc.

Nếu như việc này truyền ra ngoài, sau này ông ấy làm sao mà làm ăn buôn bán? Còn có ai dám đến mua gạo nữa?

Hai người này tìm lấy một cái cớ thật là thô không chịu được, căn bản không chịu cân nhắc đắn đo.

Cho nên, hai tên đồ tể này nhất định là bọn lừa bịp, có điều thủ đoạn này có chút nham hiểm, quả thực là muốn chặn con đường sinh sống của người khác đây mà.

Dương Khai mặc dù thân thể gầy yếu, nhưng dù sao cũng là người luyện võ, thiếu niên tâm huyết, ông chủ Hà lại có ân tình với mình, làm sao có thể ngoảnh mặt làm ngơ được. Lập tức nghiêm mặt đứng dậy giọng lạnh lùng:

- Hai vị….

- Cái gì?

Một tên trong số đó trừng mắt nhìn Dương Khai, tính tình cáu kỉnh.

Dương Khai còn chưa mở miệng nói, ông chủ Hà đã vội vàng chạy đến trước mặt chặn hắn lại, làm thủ hiệu, chậm rãi lắc đầu.

- Hà thúc…

Dương Khai ngạc nhiên.

- Của đi thay người!

Ông chủ Hà hạ giọng nói.

Dương Khai bất đắc dĩ đành thở dài, ông chủ Hà có thể nói ra những lời đó, rõ ràng là đã nhìn ra tâm ý của hai tên kia. Nhưng mở rộng cửa làm ăn buôn bán, hòa khí sinh tài, vừa rồi cãi nhau ầm ĩ đã gây chú ý cho không ít người, dây dưa nữa, sợ rằng danh tiếng của hàng gạo sẽ bị tổn hại.

Ngay cả khi biết bọn chúng là kẻ lừa bịp, ông chủ Hà cũng không thể không chiều theo ý bọn chúng, chỉ vì muốn nhanh chóng đuổi hai tên ôn dịch đó đi.

Rơi vào đường cùng, ông chủ Hà cũng chỉ có thể mang vẻ mặt tươi cười, mở miệng nói:

- Độc tố trong cơ thể người huynh đệ này không liên quan tới gạo của ta.

Vừa nghe vậy, hai tên kia lập tức nổi giận, ông chủ Hà lại nói:

- Tuy nhiên ngay cả khi không có quan hệ gì, nhưng đã đến hàng gạo của ta, Hà mỗ ta cũng không thể buông tay mặc kệ. Người huynh đệ đã khổ như vậy, người khác nhìn thấy cũng không đành lòng, hay là khẩn trương đi hỏi thần y xem bệnh. Đương nhiên, nếu hai vị không có tiền, Hà mỗ tôi sẽ trả thay cho hai vị một ít.

Lời này nói ra, rõ ràng là muốn của đi thay người. Nếu thực sự hai người này là phường lừa bịp đòi tiền thật, thấy được cũng sẽ chấp nhận thôi. Hơn nữa ông chủ Hà lấy lý do thoái thác như vậy cũng là để cho người đứng ngoài quan sát có thể suy ra chân tướng sự việc, không lo danh dự cửa hàng gạo bị tổn hại, có thể nói là chẳng mất mát gì.

Vậy mà hai tên đối diện nghe xong lại không có chút ý muốn thỏa hiệp, tên đang đỡ kia lập tức giận dữ:

- Người này lòng dạ hiểm độc, nghĩ hai huynh đệ của tôi là trộm cướp của bọn thổ phỉ lục lâm hay sao? Thật là nực cười, hai huynh đệ ta ngay thẳng, cuộc đời này không hổ thẹn với lương tâm, ông chủ này thật là người lòng dạ hiểm độc, bán gạo có độc, lương tâm ở đâu hả?

Lời nói có lý lẽ chính nghĩa, nói năng có khí phách, Dương Khai đứng bên cạnh vừa nghe thấy liền bĩu môi. Đức hạnh này còn còn là ngay thẳng, không chút hổ thẹn với lương tâm sao?

Ông chủ Hà cũng ngây người tại chỗ. Là sao? Hai tên này không phải đến lừa bịp đòi tiền sao?

Đang lúc không biết nên xử lý như thế nào thì trong đám đông đang vây quanh xem có một thiếu niên đi ra. Người thiếu niên này cũng tầm tuổi với Dương Khai, nhưng khôi ngôi tuấn tú, môi hồng răng trắng, vừa thấy là biết cuộc sống có điều kiện hơn Dương Khai gấp trăm ngàn lần.

Người thiếu niên này thản nhiên đi đến gần hai người bên cạnh, có chút hăng hái đi quanh chúng một vòng, vừa đi vừa không ngừng chậc miệng, phát ra thành tiếng.

Mọi người đều không rõ cho lắm, riêng Dương Khai nheo mắt lại, hắn đột nhiên nhớ ra, vừa rồi trên đường đi có nhìn thấy ba người này, chính là trong con hẻm đó.

Tên đang đỡ đó vừa rồi còn trừng mắt nhìn mình, mà người thiếu niên trước mắt này cũng có mặt lúc đó.

Ba tên này không phải cùng một phe sao? Dương Khai đột nhiên ngửi được mùi mánh khóe lừa đảo.

Từ khóa :

vũ luyện điên phong chương 10

vũ luyện điên phong dịch chương 10

vũ luyện điên phong dịch

truyện dịch

vũ luyện điên phong cohet.vn