Chương 21: Ta chấp ngươi ba chiêu

Những vết thương và máu đó đương nhiên là dấu vết lưu lại của cuộc chiến cùng với con nhện lưng hoa, lúc ấy chưa kịp xử lý, vừa trở lại trân Ô Mai lại phải giúp chú bé con kia tìm thầy chạy chữa, cho nên cũng chậm trễ, rồi sau đó Dương Khai lại ngủ quên mất.

Lại còn ngủ thẳng tới sáng sớm hôm nay mới tỉnh dậy, chú bé con kia cũng đã tỉnh, Dương Khai mới yên tâm rời đi, vội vàng trở lại tông môn. Xa xa hẳn đã thấy một đam người đang vây quanh căn nhà gỗ của chính mình, còn có người dơ hẳn cây đuốc lên, nhìn như thể đang muốn đốt nhà của mình. Dương Khai sao có thể đồng ý được? Đương nhiên là chạy qua hỏi, không ngờ tới lại là Tô Mộc lại tới tìm mình gây chuyện.

Chính chủ đã xuất hiện, kẻ định phóng hỏa là Tô Mộc lại không hề có chút áy náy nào, ngược lại càng thấy hưng phấn, chỉ vào Dương Khai nói:

- Dương Khai, đừng nói bản thiếu gia không cho ngươi cơ hội, chỉ cần ngươi có thể...

- Ngươi chờ một chút.

Dương Khai giơ tay ra hiệu, sau đó thản nhiên đi vào phòng.

- Này ...

Tô Mộc nói nửa chừng lại nuốt vào bụng, chỉ cảm thấy giống như nuốt phải một con ruồi, hơn nữa lại là một con ruồi mới bay lên từ một đống phân, khỏi phải nói cũng biết là khó chịu đến chừng nào.

- Tô thiếu gia, tên này đúng là không biết nể mặt ai rồi.

Trong đám thủ hạ có tên bất bình thay cho hắn.

- Hừ!

Tô Mộc cười lạnh.

- Đợi lát nữa đánh thật hăng vào cho ta, nghe nói tên tiểu từ này trước nay nhất quyết không chịu nhận thua, cho lên xuống tay cũng không cần lưu tình, hôm nay nhất định phải cho hắn biết đắc tội với bản đại thiếu gia này sẽ có kết cục như thế nào!

- Vâng!

Dương Khai đi vào trong phòng, đặt cái bao trên vai xuống dưới. Bao dược thảo này chính là thu hoạch, công sức của hắn suốt ba ngày qua, nếu không mang vào trong nhà trước, Dương Khai có chút không yên lòng.

Sau khi cất kỹ cái bao đó đi, Dương Khai mới lại đi ra ngoài, vẻ mặt thành thật nhìn Tô Mộc nói: 

- Người vừa rồi đang định nói cái gì cơ?

Tô Mộc oán hận nhìn hắn, vẻ mặt u ám, giống như sắp tức đến hộc máu.

Câu nói vừa rồi của mình còn phải chuẩn bị thật lâu, còn chưa kịp nói xong đã bị Dương Khai ngắt lời, giờ phút này hắn lại còn mở miệng hỏi. Vội vàng lấy lại uy phong, gấp gáp hét lên:

- Dương Khai, đừng nói bản thiếu gia không cho ngươi cơ hội, chỉ cần hôm nay trước mặt chư vị huynh đệ ngươi quỳ lạy đập đầu ta vài cái, gọi ta thêm mấy tiếng ông nội, ta còn miễn cho ngươi chết! Bằng không ... Hừ! Hừ!

Mấy tiếng hừ kia phát ra đầy uy lực, mang vẻ uy hiếp.

Dứt lời, Tô Mộc lại có vẻ mặt sảng khoái như đã báo thù rửa hận xong, giống như đã trừng trị Dương Khai xong rồi vậy.

Dương khai chậm rãi lắc đầu, Vô cùng đau đơn mà nhìn Tô Mộc.

- Sao rồi?

Tô Mộc trong lòng mất hứng, chủ yếu là thấy Dương Khai khi định thần nhàn rỗi, trong lòng hắn lại bất chợt có chút không tự tin, dù sao đã từng một lần nếm mùi thiệt thòi ở trấn Ô Mai, trong lòng ít nhiều cũng chùn.

- Đúng là bất hiểu mà!

Dương Khai thở dài.

Đám người vây quanh ngạc nhiên, Tô Mộc cũng ngạc nhiên, nghĩ thầm sao hắn lại nói tới bất hiểu chứ?

- Ngươi có ý gì?

Tô Mộc hung thần ác sát hỏi.

- Không hiểu sao? Để ta dạy cho ngươi!

Dương Khai ra dáng tốt bụng ân cần chỉ bảo:

- Ta hỏi ngươi, ngươi có bề trên ở Lăng Tiêu các chứ?

- Coi như ngươi có mắt nhìn!

Tô Mộc ngay cả mặt cũng sắp vênh tới trời rồi.

Dương Khai mỉm cười, nghĩ thầm rằng ngươi giống chống khua chiêng tới báo thù ta như vậy, đương nhiên là có người để dựa dẫm, nếu bên trên không có ai, sao lại dám làm càn đến mức này, còn muốn đốt cả nhà của ta?

- Người này trong tông môn chắc chức quyền cũng không nhỏ chứ?

Dương Khai lại hỏi.

- Chức trưởng lão!

Tô Mộc hừ một tiếng nói: 

Ta còn một tỷ tỷ là để tử của hạch tâm! Chỉ tùy ý dùng một đầu ngón tay cũng có thể bóp chết ngươi!

Dương Khai giật mình, đã có chút hiểu được về Tô Mộc, lúc này mới vỗ vỗ bờ vai của hắn:

- Thế là được rồi, thế là rất bất hiếu rồi!

- Có cái gì không đúng chứ?

Tô Mộc giận dữ, uốn người định tránh ra mà lại bị Dương Khai nói đi nói lại tới choáng váng cả đầu óc, còn không biết hắn muốn nói cái gì.

- Chuyện này đơn giản như thế mà ngươi nghĩ mãi mà không ra, đầu ngươi có chứa gì chứ?

Dương Khai cau mày vô cùng thương tiếc nhìn Tô Mộc, kiên nhẫn giải thích nói:

Tỷ tỷ của ngươi luần về bối phận nên là sư tỷ của ta, nếu thật sự ta gọi ngươi câu kia, vậy tỷ tỷ của ngươi làm sao xưng hô với ngươi đây? Vị trưởng lão kia nên xưng hô với ngươi thế nào đây? Bất hiếu mà! Đại bất hiếu! Nếu ta là đại trưởng lão kia, hôm nay ta sẽ nhốt ngươi vào Khốn Long giản ( giản: khe ), ngươi cả đời cũng đừng mong ra ngoài.

Thân mình Tô Mộc chấn động, sặc mặt tái nhợt. Khốn Long giản, chính là địa phương kinh khủng nhất của Lăng Tiêu các. Lăng Tiêu các duy trì mấy trăm năm, đệ tử mấy chục năm cũng có một số người sau khi đi ra ngoài sư môn uống say làm chuyện xấu, phạm vào tội ngập trời đó một khi bị tông môn bắt giữ, cũng sẽ bị phá bỏ tu vi, ném vào Khốn Long giản, trên cơ bản chỗ đó không khác nào chỗ chết rồi.

Ba chữ Khốn Long giản nhưng lại, vang danh đỉnh đỉnh trong phạm vị vài ngàn dặm ở đây, rõ dàng là hung danh.

Tô Mộc cũng không phải sợ hãi Dương Khai, chỉ có điều nghe tới ba chữ Khốn Long giản kia theo bản năng vẫn có chút sợ hãi.

Thấy trạng thái của Tô Mộc có gì đó không đúng, một tên trong đám đi theo hắn tới khẩn trương lên tiếng phía trước nói:

Tô thiếu gia, tên tiểu tử này miệng lưỡi bén nhọn, đừng có mất công đấu võ mồm với hắn làm gì, hôm nay chúng ta tới rửa hận cho ngươi đây.

- Ừ!

Tô Mộc tỉnh táo lại, có chút thẹn quá hóa giận nói:

- Dương Khai, đừng nói cái gì vô ích, hôm nay nếu như ngươi không quỳ xuống nói lời xin lỗi, bản thiếu gia nhất định làm cho ngươi phải hối hận vì đã được sinh ra trên cõi đời này.

Ánh mắt Dương Khai lóe lên tia sáng lạnh, nắm chặt tay nói:

- Tô sư đệ đây là muốn so chiêu với ta sao?

Tô Mộc khinh miệt nói:

- Ta thật ra lại nghĩ có khi ngươi không hăng hái chiến đâu, còn chưa đủ tư cách đâu! Bản thiếu gia đã làm Thối thể cảnh cửu tầng rồi!

Nghe hắn nói thế, Dương Khai lập tức hiểu ra, quy định luật bàn khiêu chiến của tông môn, thực lực không chênh lệch quá ba tầng Tô Mộc thực sự không thể khiêu chiến với Dương Khai, thực lực của hai người chênh lệch quá lớn.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn dẫn người tới, những người này cũng không đơn giản chỉ là tới giữ thể diện thôi.

Tô Mộc vẻ mặt khinh miệt nhìn Dương Khai, khóe miệng mang nụ cười lạnh, đầu cũng không nghiêng mà nói: 

- Các vị, vị dương huynh đệ này nghe nói đã tu luyện đến Thối Thể cảnh tam tầng, vị huynh đệ nào có thể đi lên lĩnh giáo cao chiêu?

- Thối Thể cảnh tầng ba cảnh giới thật là cao mà!

Một đám người ồn ào cười to, ai mà không nhập môn muộn hơn Dương Khai đâu, nhưng lại có ai là cảnh giới kém hơn hắn?

- Để ta đi Tô thiếu gia, thực lực của ta thấp nhất trong các huynh đệ, tuy chỉ là Thố thể cảnh tầng năm, xin bồi Dương sư huynh chơi một hồi.

Một người trong số đó xuyên qua, đi lên phía trước, khinh miệt nhìn Dương Khai.

Dương Khai nhìn lại hắn, cũng cười lại, cười báo cho bọn hắn biết, chúng đã đi quá giới hạn rồi.

Năm ngày trước mình đúng là Thối Thể cảnh tầng ba, nhưng bây giờ đã không còn giống như xưa.

Đương nhiên chuyện này Dương Khai sẽ không tự nhiên truyền ra ngoài, năm ngày thăng cấp hai cảnh giới, có chút quỷ dị đi.

Kẻ Tô Mộc mang đến mở miệng nói:

- Dương huynh ta tên là Triệu Hổ, có thể ngươi phải nhớ kỹ hôm nay là ai đánh ngươi!

- Ta nhớ kỹ.

Dương Khai vẻ mặt thành thật.

Xem ra dáng vẻ Triệu Hổ là cố ý vang danh cho Tô Mộc, nghênh ngang đứng ra ứng chiến, đưa ra ba ngon tay ngoắc:

- Dương sư huynh, đừng nói là đệ không nể mặt ngươi, ta nhường ngươi ba chiêu, nếu có thể làm ta động chân trước coi như là nguoi thắng, còn không được đùng trách ta làm sư đệ không thủ hạ lưu tình.

Hành động khiêu khích càn rỡn này trần trụi vẻ khinh thị, làm cho Tô Mộc xem xong ánh mắt tán thưởng, trong lòng ngập tràn đầy sự thỏa mãn, thầm nghĩ tên tiểu tử Triệu Hổ này đúng là đắc lực, biết nói thế nào để có thể làm nhục người khác, việc này không phải ai cũng làm được.

Thối Thể cảnh tầng ba tuy rằng chỉ kém Thối Thể cảng tầng năm có hai tầng nhưng giữa hai tầng này lại có khoảng cách giống như núi với biển, thực lực có thể phát huy được căn bản không thể so sánh với nhau.

Từ khóa :

vũ luyện điên phong chương 21

vũ luyện điên phong dịch chương 21

vũ luyện điên phong dịch

truyện dịch

vũ luyện điên phong cohet.vn